Hôm nay, công trình tòa nhà 3.000 tấn tại Láng - Hòa Lạc sẽ được "thần đèn xứ Bắc" Đỗ Quốc Khánh di dời. Thời gian thực hiện dự kiến 10 ngày với công nghệ lần đầu tiên được áp dụng là kích đẩy thuỷ lực không cần hố thế.
>> Di dời công trình kỷ lục ở Việt Nam
Từ tháng 12/2005 đến tháng 11/2007, "thần đèn" Nguyễn Cẩm Lũy được giao thực hiện việc di dời công trình. Ông sử dụng tời cáp, xích và kết hợp với xi-lanh thuỷ lực ở phía trước mặt nhà như công trình ở Bình Thuận. Đầu năm 2006, móng cũ đã được đào bới, tập kết nhiều kích thuỷ lực, gỗ và một số dụng cụ thiết bị khác. Theo phương án kéo của ông Luỹ, cốt thép 3 dãy hố thế đã được gia công và chỉ còn chờ đổ bê tông. Tuy nhiên, công việc phải dừng lại vì nghi ngờ tính khả thi. Rủi ro của phương án này là đường kính con lăn nhỏ, số lượng lại lớn. Chi phí để thi công hố thế (đào đất, gia công cốt thép, đổ bê tông) quá tốn kém. Hai hàng hố thế mặt trước lại nằm trên mặt đường nên sẽ cản trở lớn cho việc di chuyển. Tính khả quan bị mọi người nghi ngờ. Tiến độ trượt liên tục, không có hạn định.
Công trình sau đó được chuyển cho Công ty Xử lý Lún nghiêng Việt Nam. Ông Đỗ Quốc Khánh đã đề xuất một phương pháp mới, kích đẩy thuỷ lực không cần hố thế. Tất cả các hố thế đã đào từ phương pháp của "thần đèn" Nguyễn Cẩm Lũy được lấp. Phía trước chỉ sử dụng pa-lăng xích kéo tời để lái và điều chỉnh nhà. Gối đặt thiết bị dùng cho phương pháp đẩy được hàn trực tiếp vào cuối đường ray. Đường ray được luồn dưới móng nhà cũ, năng lượng để giữ cố định đường ray do bản thân trọng lượng của ngôi nhà cung cấp thông qua các con lăn. Phương án này hoàn toàn không cần sử dụng đến cát, đá, ximăng, cũng không cần đào bới.
Trọng lượng nhà 3.000 tấn, hệ số ma sát giữa thép đã phải tính lên gấp 3 lần (thực chất ma sát không thể tính toán) do đường gồ ghề, con lăn có nguy cơ bị treo, bị kẹt, bị xoay, khó kiểm soát. Khi trình bày phương án, ông Khánh đã chứng minh hệ thống hoạt động của hơn 1.000 con lăn đã được gia công về mặt toán học là một mô hình toán ma trận hình chữ nhật với trục ngang 18 hàng, trục dọc 5 hàng và 6 cột lẻ là 96 nút. Nếu mỗi nút là một nhóm phần tử và mỗi nhóm lại có từ 8 đến 14 phần tử (là con lăn), có khoảng 1.152 phần tử thì việc giải bài toán ma trận này khá phức tạp. Vì vậy việc quản lý, kiểm soát, điều khiển nhà sẽ khó khăn vì nếu để nhà đi chệch hướng, con lăn quay lung tung, kẹt, treo. Hậu quả thiệt hại là rất lớn, khi đó buộc phải nâng toàn bộ nhà để sắp xếp lại con lăn và sẽ dẫn đến thua lỗ. Do vậy giải pháp điều khiển tối ưu là tìm cách triệt tiêu mọi sự cố, giảm các thông tin phản hồi để đưa bài toán phức tạp về mô hình thật đơn giản.
Việc bãi bỏ hố thế đã được các chuyên gia chấp nhận, còn hệ thống con lăn thì buộc phải sử dụng theo phương án cũ để khỏi ảnh hưởng nhiều đến chế độ thanh quyết toán của tổng thầu. Hậu quả là năng lượng nhà truyền qua ray phải qua nhiều khâu trung gian nên sức mang tải của ray kém tin cậy. Nếu ray không mang được tải thì phương án không dùng hố thế thất bại. Để giảm thiểu số lượng đường ray, giảm chi phí công trình, ông Khánh đã chọn 6 xi-lanh đường kính ngoài 400 mm, hành trình 1,55m, mỗi quả nặng gần 2 tấn. Bộ nguồn có động cơ 40KW, hộp số 5 số, bơm thuỷ lực 800 lít mỗi phút, tuy ô dầu 50 dài tổng cộng gần 200 m kết hợp tuyô thép và tuyô cao su. Toàn bộ cụm thiết bị đồng bộ này nặng khoảng 13 tấn được bố trí phía đằng sau và toàn bộ được treo gắn cố định vào nhà. Phía trước nhà tiến hành lắp đặt 6 sợi cáp thép phi 26 và dùng 6 palăng xích loại 10 tấn để kéo điều khiển. Mọi thiết bị được gia công, lắp đặt trực tiếp tại hiện trường.
Việc chọn tốc độ chuyển động của nhà, điều khiển cho 6 xi lanh đồng tốc trong khi tải trọng nhà ở từng điểm là khác nhau, biến thiên phụ thuộc vào ma sát trên đường. Để chọn khoảng làm việc phải thông qua một loạt hệ thống (hộp số, bơm, hộp phân phối, van điều chỉnh, đồng hồ). Việc xử lý các thông tin phản hồi về tình trạng hoạt động của hơn 1.000 con lăn, tình trạng biến dạng nhà, mức độ gồ ghề của đường. Để quản lý và vận hành các con lăn dưới chân cột, trong các khoang cột dầm giằng móng lại có độ cao gần 1m, các giằng chống nứt bằng tăng đơ dây thép tròn 20 lại đan chéo nhau.
Mặt bằng thi công là 8.000 m2. Các vật dụng được sử dụng bao gồm cả loa, kẻng, ánh sáng, máy thuỷ bình, kinh vỹ, cờ hiệu, máy toạ đàm để phục vụ công tác chỉ huy. Thợ có tay nghề của công ty chỉ đủ để điều khiển mặt trước và sau nhà còn người vận hành con lăn sẽ phải dùng sinh viên năm thứ 3 khoa Xây dựng của đại học Xây dựng Hà Nội. Cung với các cán bộ kỹ thuật, sẽ có tổng cộng khoảng 250 tham gia vào công trình.
Chỉ có 30 ngày và chịu sức ép chạy đua với lệnh cưỡng chế của tỉnh Hà Tây và lệnh của Thủ tướng về giải phóng mặt bằng nên theo ông Khánh, công việc rất căng thẳng. Toàn bộ máy móc, thiết bị đều được lắp mới, không sử dụng những thiết bị cũ và chỉ bắt tay thực hiện từ ngày 25/12. Ngày 28/12, ông Khánh cùng các cộng sự đã thực hiện di dời thử được một đoạn đường dài 95 cm. Phần còn lại trong số 50 m dự kiến di dời sẽ được tiến hành trong 10 ngày.
| Công trình di dời là tòa nhà hai tầng có 88 cột, diện tích mái nhà dài 65 m, rộng 29 m. Diện tích xây dựng là 3.770 m2, trọng lượng cần di dời sau khi cắt bỏ móng cũ là 3.000 tấn. Nhà có 18 trục ngang, 7 trục dọc khởi công năm 2001, khánh thành khoảng năm 2003, chưa đưa vào sử dụng thì có quy hoạch mở rộng đường Láng - Hoà Lạc. Vị trí công trình nằm cách cầu Trung Hoà 27 km. Đây là toà nhà liên doanh với Mỹ, người Mỹ đã tham gia động thổ nên cả hai phía đều không muốn đập bỏ. | |
(Theo Đan Thi)