Thứ nhất, theo thông tin từ bộ Xây Dựng, hiện giá căn hộ chung cư Việt Nam đang đứng thứ 30 thế giới, giá văn phòng cho thuê cũng chỉ đứng thứ 17. Thông tin này khác với những thông tin “ai đó” đã đưa ra trước đây.
Thứ hai, để đảm bảo tốc độ tăng trưởng đô thị hóa, đến 2020, khoảng 45-50% dân số là cư dân đô thị thì mỗi năm Việt Nam phải tăng 21 đến 25 triệu m2 nhà ở tại khu vực đô thị. Hiện nay với mức độ tăng nhà ở hàng năm thì chúng ta chưa đảm bảo chỉ tiêu 15m2/người đến năm 2010, 20m2/người đến năm 2020.
Thứ ba, chúng ta còn thiếu chính sách để phát triển loại nhà cho những người có thu nhập trung bình. Hiện nay đại đa số doanh nghiệp đang tập trung vào loại nhà đắt tiền.
Nhìn sang Trung Quốc, hiện nước này đã có chính sách hạn chế doanh nghiệp đầu tư vào nhà trên 90m2. Indonexia ban hành luật, buộc doanh nghiệp đầu tư theo tỷ lệ 1:3:6 ( loại cao cấp-trung bình-thấp) ngay trong một dự án. Ở Việt Nam nếu thả nổi, có những doanh nghiệp đầu tư căn hộ tới 500-600-700 m2. Như thế nếu không điều chỉnh thì tỷ lệ sẽ bị mất cân đối.
Theo quy định, hoạt động mua mua bán bất động sản phải qua sàn giao dịch. Tuy nhiên hiện nay hầu hết các giao dịch này ở miền Bắc là thiếu công khai. Các doanh nghiệp không đưa lên sàn, người mua cũng không biết mua ở đâu. Mỗi dự án lại có 10-20% dành cho các quan hệ.
Trong khi đó thị trường phía nam, dù có xếp hàng, ghi tên nhưng dù sao nhà đầu tư cũng biết bao giờ có hàng và mua ở đâu. Nhà đầu tư phía bắc cũng đang cần có được sự minh bạch như vậy.
(Theo cafeF)